3 bài văn mẫu Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Cảnh khuya của Hồ Chí Minh hay nhất

Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Cảnh khuya của Hồ Chí Minh

Bài làm 1

Loading...

Bài thơ Cảnh khuya được Bác Hồ sáng tác vào năm 1947, thời kì đầu cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp trường kì, gian khổ mà oanh liệt của dân tộc ta. Giữa hoàn cảnh thiếu thốn trăm bề và những thử thách ác liệt tưởng chừng khó có thể vượt qua. Bác Hồ vẫn giữ được phong thái ung dung, tự tại. Người vẫn dành cho mình những giây phút thanh thản để thưởng thức vẻ đẹp cua thiên nhiên nơi chiến khu Việt Bắc. Thiên nhiên đã trở thành nguồn động viên to lớn đối với người nghệ sĩ – chiến sĩ là Bác.

   Như một họa sĩ tài ba, chỉ vài nét bút đơn sơ, Bác đã vẽ ra trước mắt chúng ta vẻ đẹp lạ kì của một đêm trăng rừng:

Tiếng suối trong như tiếng hát xa
Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa.

   Trong đêm khuya thanh vắng, dường như tất cả các âm thanh khác đều lặng chìm đi để bật lên tiếng suối róc rách, văng vẳng như một tiếng hát trong trẻo, du dương. Tiếng suối làm cho không gian vỗn tĩnh lặng lại càng thêm tĩnh lặng. Nhịp thơ ¾ ngắt ở từ trong sau đó là nốt lặng giống như thời gian suy ngẫm, liên tưởng để rồi đi đến hình ảnh so sánh thật đẹp:

Tiếng suối trong như tiếng hát xa.

   Ánh trăng bao phủ lên mặt đất, trùm lên tán cây cổ thụ. Ánh trăng chiếu vào cành lá, lấp lánh ánh sáng huyền ảo. Bóng trăng và bóng cây quấn quýt, lồng vào từng khóm hoa rồi in lên mặt đất đẫm sương:

Trăng lồng cổ thụ, bóng lồng hoa.

   Khung cảnh thiên nhiên có xa, có gần. Xa là tiếng suối, gần là bóng trăng, bóng cây, bóng hoa hòa quyện, lung linh. Sắc màu của bức tranh chỉ có trắng và đen. Màu trắng bạc của ánh trăng, màu đen sẫm của tàn cây, bóng cây, bóng lá. Nhưng duwois gam màu tưởng chừng lạnh lẽo ấy lại ẩn chứa một sức sống âm thầm, rạo rực của thiên nhiên. Hòa với âm thanh của tiếng suối có ánh trăng rời rợi, có bóng cổ thụ, bóng hoa… Tất cả giao hòa nhịp nhàng, tạo nên tinh điệu êm đềm, dẫn dắt hồn người vào cõi mộng.

   Nếu ở hai câu đầu là cảnh đẹp đêm trăng nơi rừng sâu thì hai câu sau là tâm trạng của Bác trước thời cuộc:

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.

   Trước vẻ đẹp kì diệu của thiên nhiên, Bác đã sung sướng thốt lên lời ca ngợi: cảnh khuya như vẽ. Cái hồn của tạo vật đã tác động mạnh đến trái tim nghệ sĩ nhạy cảm của Bác và là nguyên nhân khiến cho người chưa ngủ. Ngủ làm sao được trước đêm lành trăng đẹp như đêm nay?! Thao thức là hệ quả tất yếu của nỗi trăn trở, xao xuyến không nguôi trong tâm hồn Bác trước cái đẹp.

   Còn lí do nữa không thể không nói đến. Bác viết thật giản dị: Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.

   Vậy là đã rõ. Ở câu thơ trên, Bác chưa ngủ vì tâm hồn nghệ sĩ xao xuyến trước cảnh đẹp. Vòn ở câu dưới, Bac chưa ngủ vì nghĩ đến trác nhiệm nặng nề của một lãnh tụ cách mạng đang Hai vai gánh vác việc sơn hà.

   Trong bất cứ thời điểm nào, hoàn cảnh nào. Bác cũng luôn canh cánh bên lòng nỗi niềm dân, nước. Nỗi niềm ấy hội tụ mọi suy nghĩ, tình cảm và hành động của Người. Tuy Bác lặng lẽ ngắm cảnh thiên nhiên và phát hiện ra những nét đẹp tuyệt vời nhưng tâm hồn Bác vẫn hướng tới nước nhà. Đang từ trạng thái say mê chuyển sang lo lắng, tưởng chừng như phi loogic nhưng thục ra điều này lại gắn bó khăng khít với nhau. Cảnh gợi tình và tình không bó hẹp trong phạm vi cá nhân mà mở rộng tới tình dân, tình nước, bởi Bác đang ở cương vị một lãnh tụ Cách mạng với trách nhiệm vô cùng to lớn, nặng nề.

   Bác không giấu nỗi lo mà nói đến nó rất tự nhiên. Ánh trăng vằng vặc và Tiếng suối trong như tiếng hát xa không làm quên đi nỗi đau nô lệ của nhân dân và trách nhiệm đem lại độc lập cho đất nước của Bác. Ngược lại, chính cảnh thiên nhiên đẹp đẽ đầy sức sống đã khơi dậy mạnh mẽ quyết tâm cứu nước cứu dân của Bác. Non sông đất nước đẹp như gấm như hoa này không thể nào rơi vào tay quân xâm lược. Câu thơ cuối cùng chất chứa cảm xúc thật miên mông, sâu sắc. Hồn người lắng sâu vào hồn cảnh vật và cái sâu lắng của cảnh vật tôn thêm nét sâu lắng của hồn người.

   Cảnh khuya là một bài thơ hay, có sự kết hợp hài hòa giữa tính truyền thống và tính hiện đại, giữa lãng mạn và hiện thực. Bài thơ bộc lộ rõ tâm hồn nhạy cảm, tinh tế và ý thức trách nhiệm cao cả của Bác Hồ – vị lãnh tụ giản dị mà vĩ đại của đại dân tộc ta. Bài thơ là một dẫn chứng sinh động chứng minh cho phong cách tuyệt vời của người nghệ sĩ – chiến sĩ Hồ Chí Minh.

Bài làm 2

Chủ tịch Hồ Chí Minh – Người là vị lãnh tụ vĩ đại, vị cha già của dân tộc Việt Nam. Người đã hi sinh cả cuộc đời cho nền độc lập tự do của tổ quốc. Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng, chủ tịch Hồ Chí Minh cũng đã đóng góp vào kho tàng thơ ca Việt Nam nhiều tác phẩm xuất sắc, có sức truyền cảm lớn. Một trong những tác phẩm hay của Người là bài thơ “Cảnh khuya”. Bài thơ đươc sáng tác ở Việt Bắc, vào những năm kháng chiến chống thực dân Pháp. Tác phẩm thể hiện tình yêu thiên nhiên, đất nước cùng nỗi lo cho dân cho nước của Bác Hồ kính yêu:

“Tiếng suối trong như tiếng hát xa

Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”

Mở đầu bài thơ là bức tranh thiên nhiên núi rừng Việt Bắc trong một đêm khuya thanh vắng:

“Tiếng suối trong như tiếng hát xa”

Nhà thơ thật tinh tế khi lắng nghe được tiếng suối trong trẻo từ xa vọng lại. Hẳn là một đêm khuya và yên tĩnh lắm mới có thể cảm nhận được tiếng suối từ xa như thế. Đây chính là nghệ thuật lấy động tả tĩnh thật tinh tế của nhà thơ. Nghệ thuật so sánh thật khéo léo của Bác cũng khiến cho câu thơ có hồn hơn bao giờ hết. Tiếng suối từ phía xa mà được ví như tiêng hát của ai đó đang ngân vang trong màn đêm tĩnh lặng.  Âm thanh ấy thật trong trẻo như tiếng hát tươi vui, hạnh phúc, gợi cho người đọc một cảm giác thật bình yên giữa trốn rừng núi nơi đây. Câu thơ của Hồ Chí Minh khiến ta chợt nhớ đến tiếng suối trong những tác phẩm khác của thi nhân xưa. Đó là tiếng suối trong “Côn Sơn Ca” của thi hào Nguyễn Trãi. Ông viết:

“Côn Sơn suối chảy rì rầm

Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai”

Nếu Bác Hồ so sánh tiếng suối ở Việt Bắc như “tiếng hát xa” thì Nguyễn Trãi cũng tinh tế không kém khi ví von tiếng suối ở Côn Sơn như “tiếng đàn cầm”. Và dù với cách cảm nhận như thế nào đi nữa chúng ta đều thầy được sự hòa mình vào thiên nhiên của hai người thi sĩ ấy.

Thiên nhiên núi rừng Việt Bắc không chỉ có tiếng suối, mà Bác Hồ còn cảm nhận được vẻ đẹp nơi đây qua cảnh vật hiện hữu xung quanh với cổ thụ, với trăng và hoa:

“Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa”

Câu thơ chỉ với bảy chữ mà mang cho người đọc nhiều tầng liên tưởng về cảnh sắc đêm khuya Việt Bắc. Chỉ với chữ “lồng” thôi cũng đủ thể hiện sự tài tình của thi sĩ trong câu thơ này. Người đọc liên tưởng đó là một đêm trăng sáng vằng vặc, ánh trăng sáng chiếu qua từng bóng cây cổ thụ rồi chiếc xuống những bông hoa nhỏ bé khiêm nhường bên dưới khiến cả bóng cổ thụ và hoa đều in trên mặt đất.  Hay hiểu theo cách khác thì ánh trăng chiếu vào cây cổ thụ in bóng cây xuống mặt đất như những bông hoa đẹp. Dù hiều theo nghĩa nào thì người đọc cũng thấy sự giao hòa của thiên nhiên thật hòa quện và gần gũi. Một đêm Việt Bắc hiện lên thật chan hòa, ấm áp. Cảnh vật nơi đây có tiếng suối trong, có ánh trăng sáng chiếu rọi muôn nơi, có bóng cổ thụ và hoa. Còn gì đẹp hơn một cảnh vật tuyệt vời đến thế.

bai tho canh khuya

Đọc câu thơ trên, một lần nữa người đọc lại thấy hình ảnh của trăng bước vào trang thơ. Xưa nay từ cổ chí kim, trăng đã được thi nhân coi là người bạn tâm giao. Nếu Lý Bạch có:

 “Ngẩng đầu ngắm trăng sáng

Cúi đầu nhớ cố hương”

Nếu trong chinh phụ ngâm ta bắt gặp:

“Hoa giãi nguyệt, nguyệt in một tấm

Nguyệt lồng hoa, hoa thắm từng bông

Nguyệt hoa, hoa nguyêt trùng trùng”

Thì thi nhân Hồ Chí Minh cũng góp vào nguồn cảm hứng trăng vô tận ấy một “trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa” bình dị như tinh tế.

Nếu hai câu thơ đầu cho thấy hình ảnh một người thi sĩ yêu thiên nhiên, biết giao hòa và cảm nhận vẻ đẹp cảnh vật xung quanh, thì hai câu thơ sau lại vẽ nên hình ảnh vị lãnh tụ luôn lo cho dân cho nước:

“Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”

Thì ra người thi nhân dù giao cảm với thiên nhiên vẫn không quên nhiệm vụ lớn lao, trọng trách cao cả với dân tộc. Dù đã khuya lắm rồi nhưng Người vẫn chưa ngủ. Điệp từ “chưa ngủ” được điệp lại hai lần càng cho thấy bao nỗi niềm, bao tâm sự của Bác. Nỗi niềm ấy không phải nỗi niềm riêng tư của một cá nhân, mà đó là “nỗi nước nhà”. Đọc đến đây, người đọc như nghẹn ngào, càng yêu quý và kính trọng vị cha già dân tộc hơn. Ta chơt nhớ đến một hình ảnh khác của Bác trong bài thơ “Đêm nay Bác không ngủ”. Vậy là đã bao đêm Bác không ngủ, Bác không thể nào chợp mắt vì lo lắng cho trận đánh giặc ngày hôm sau, hay đơn giản là lo cho đoàn dân công ngủ ngoài rừng sương muối giá lạnh:

“Bác ngủ không an lòng

Bác thương đoàn dân công

Đêm nay ngủ ngoài rừng

Rải lá cây làm chiếu

Manh áo phủ làm chăn”

Người đọc xúc động biết bao trước tình yêu bao la của Bác dành cho dân tộc Việt Nam, cho nền độc lập mà chúng ta phải đánh đổi bằng máu xương của mình.

Chỉ với một bài thơ thất ngôn tứ tuyệt ngắn, Hồ Chí Minh đã vẽ nên một bức tranh thật đẹp về núi rừng Việt Bắc trong những năm tháng kháng chiến. Cảnh khuya là một bài thơ xuất sắc, bài thơ không chỉ thể hiện tình yêu thiên nhiên, hòa mình với thiên nhiên của một người thi sĩ, mà còn khắc họa được tình yêu bao la với dân tộc của vị lãnh tụ kính yêu.

Bài làm 3

Hồ Chủ tịch không những là vị lãnh tụ vĩ đại, người cha già của dân tộc Việt Nam mà còn là một thi sĩ nổi tiếng.

Đọc bài thơ Cảnh khuya em càng thấy rõ hơn tâm hồn thi sĩ và tấm lòng của người chiến sĩ trong Bác. Em thấy say mê cảnh đẹp hùng vĩ, nên thơ của núi rừng Việt Bắc – cái nôi của cách mạng. Em cũng rất khâm phục, kính yêu lòng yêu nước vĩ đại của Bác.

Tiếng suối trong như tiếng hát xa –

Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.

Bức tranh thiên nhiên đẹp của rừng Việt Bắc thể hiện ở ngay hai câu thơ đầu:

Tiếng suối trong như tiếng hát xa Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa.

Cảnh thiên nhiên núi rừng Việt Bắc bỗng trở nên thơ mộng hơn; tươi đẹp hơn nhờ biện pháp so sánh tài tình và độc đáo:

Tiếng suối trong như tiếng hát xa. .

Âm thanh mới trong trẻo, du dương, ngân nga làm sao. Âm “a” ở câu cuối gợi nên cung bậc của tiếng suối, tiếng suối đều đặn, miên man, mang lại cho tâm hồn em một âm hưởng thiết tha, ngọt ngào mà sâu lắng.

Nghệ thuật so sánh còn tạo ra một vẻ đẹp mới cho hình ảnh thơ: Bác biến dòng suối thành một con người có tâm hồn, có tình cảm, biến tiếng suối thành tiếng hát, một âm thanh rất trong trẻo, trẻ trung. Tiếng suối như có hồn của người nghệ sĩ. Bác đứng dưới rừng Việt Bắc thưởng thức tiếng, suối, thưởng thức cảnh thiên nhiên của núi rừng khi đã về khuya.

Phải rất say mê, chan hòa với thiên nhiên, hòa hợp, thân thiết với thiên nhiên Bác mới nhìn thấy vẻ đẹp của thiên nhiên như thế. Thiên nhiên tạo ra vẻ đẹp trong tâm hồn Bác. Đọc đến đây, dẫu không phải là một người nghệ sĩ, không thân thiết với thiên nhiên như Bác, em cũng cảm thấy lòng mình rung động mãnh liệt. Em thấy vô cùng sung sướng, xúc động và em như thấy con suối hiện ra trước mắt mình thật lung linh, huyền ảo.

Nếu như tiếng suối làm cho cảnh vật tĩnh lặng, sâu lắng thì ánh trăng làm cho cảnh vật thơ mộng hơn:

Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa.

Trăng tròn vành vạnh tỏa ánh sáng xuống trần gian. Những lùm cây rậm rạp được trăng chiếu xuống trông như những sợi kim tuyến lấp lánh trang điểm trên mái tóc bồng bềnh của nàng thiếu nữ. Trăng soi qua kẽ lá, chiếu xuống đất tạo thành muôn vàn những đốm trắng nhỏ li ti trên mặt đất lấm tấm như hoa gấm. Trăng, cây cổ thụ, bóng hoa tuy ở ba tầng bậc khác nhau nhưng chúng không cách biệt mà gắn bó, đan xen vào nhau, lồng vào nhau, tôn thêm vẻ đẹp cho nhau. Chúng cũng sống động lên nhờ từ “lồng”. Trước mắt em là một bức tranh tươi đẹp, các nét cảnh hòa quỵện, đan xen khiến cho bức tranh càng lung linh, huyền ảo hơn. Bức tranh đó làm em say mê, ngây ngất.

Cảnh rừng Việt Bắc rất phong phú nhưng Bác chỉ khắc họa một vài nét: ánh trăng, tiếng suối. Tuy nhiên em vẫn hình dung thấy một bức tranh thiên nhiên tươi đẹp trong tâm hồn tinh tế, nhạy cảm của Người.

Phải chăng Bác thao thức, chưa ngủ vì cảnh thiên nhiên quá đẹp?

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ.

Nghệ thuật so sánh này gây được ấn tượng mạnh mẽ cho người đọc. Cảnh rừng Việt Bắc như một bức tranh – “như vẽ”, một bức tranh tươi đẹp nhưng cũng hết sức hoàn hảo, có trăng, có suối, có bóng hoa, có cây cổ thụ. Hai lần tác giả dùng biện pháp so sánh trong bài nhưng mỗi lần so sánh mang đến một vẻ đẹp tươi khác nhau. Nhờ đó cảnh rừng Việt Bắc hiện ra cụ thể hơn. Bác muôn vàn kính yêu của chúng ta quả là một người có tâm hồn yêu thiên nhiên và yêu nước sâu sắc. Bác không những yêu thiên nhiên mà Bác còn lo lắng cho nước nhà, lo cho giang sơn tươi đẹp:

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.

Cảm xúc khâm phục Bác càng dâng lên trong em. Câu thơ đã lí giải toàn bộ nguyên do vì sao Bác không ngủ: vì lo cho nước nhà.

Có lẽ đã bao đêm Bác thao thức không ngủ như thế này vì Bác lo cho dân, cho nước. Rồi đêm nay, giữa núi rừng Việt Bắc, bất chợt gặp khung cảnh thiên nhiên vô cùng tươi đẹp, lòng Bác tràn trề cảm xúc và đã bật ra những vần thơ chứ không phải Bác ngắm cảnh để làm thơ. Điều ấy càng khiến em xúc động. Em càng kính yêu, khâm phục vô bờ đối với tâm hồn, trái tim vĩ đại của Bác.

Đọc Cảnh khuya em vừa say mê với cảnh, vừa khâm phục phẩm chất và tâm hồn của Bác. Đọc bài thơ em bắt gặp tâm hồn của người thi sĩ và tấm lòng của người chiến sĩ. Tâm hồn ấy, tấm lòng ấy kết hợp hài hòa trong con người Bác làm nên cái vĩ đại của Bác. Bác không bao giờ xao nhãng việc nước, xao nhãng việc quân dù chỉ trong một chút thư giãn với thiên nhiên hay một thoáng mơ màng sau một ngày làm việc vất vả. Từ đó em càng thấy kính trọng, tôn kính Người.

Loading...
Content Protection by DMCA.com