Tả người mẹ kính yêu của em

Tả người mẹ kính yêu của em – Bài 1

“Két… Két…” tiếng xe đạp thắng trước cửa làm em giật mình ngẩng lên. A! Mẹ về. Em vội chạy ra xách giỏ vào và tíu tít hỏi: “Hôm nay, mẹ cho chúng còn ăn gì thế?” Mẹ mỉm cười hiền hậu: “Tí nữa rồi biết. Nào, mẹ con ta cùng vào làm cơm nhé!”

Vào bếp, mẹ nhanh tay xếp thức ăn ra rổ mang xuống sàn nước. Em giúp mẹ lấy thau, thớt, dao. Mẹ mở vòi nước cho đầy các thau rồi bắt tay vào việc. Mẹ tất bật và nhanh nhẹn trong với công việc quen thuộc hàng ngày. Mái tóc dài đã điểm bạc của mẹ được bới cao. Tay áo cũng đã được xắn lên để lộ cánh tay gầy gầy, rám nắng. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của mẹ làm việc nhanh thoăn thoắt. Rau, cà phút chốc đã nằm gọn trong thau nước. Em giúp mẹ rửa rau còn mẹ thì quay sang làm cá. Vừa làm, mẹ vừa chỉ cho em cách làm cá. Đặt chú cá lên thớt, tay trái giữ lấy cá, tay phải mẹ cầm dao, đánh vảy, móc mang, chặt vẩy, đuôi, mổ bụng rồi rửa sạch, cho vào đĩa. Mấy chú cá bây giờ đã sạch sẽ, nằm phơi mình trong chiếc đĩa kiểu tráng men. Em mang lên bếp để sẵn rồi xuống giúp mẹ thái cà. Bây giờ mẹ rửa thịt, băm nhuyễn để lát nữa làm món chiên. Xong hết, mẹ lên bếp nấu nướng. Mẹ nhóm lửa hai bếp để vừa nấu cơm vừa chiên cá. Gương mặt trái xoan của mẹ ửng hồng vì hơi lửa. vầng trán cao đã lấm tấm mồ hôi nhưng mẹ vẫn luôn chăm chú với công việc. Cá vừa vàng là mẹ đã trở qua mặt khác. Những chú cá vàng ruộm, thơm nức đã được bày lên đĩa. Chiên cá xong mẹ lại tiếp tục nấu canh, hấp thịt. Nhìn dáng mẹ lom khom dưới bếp không nghỉ tay, em thấy thương mẹ vô cùng. Vậy mà có lúc em mải chơi chẳng biết giúp mẹ. Nay vào bếp cùng mẹ mới thấy nỗi vất vả của công việc bếp núc. Chiếc áo sơ mi mẹ mặc hàng ngày đã thấm ướt một mảng lưng. Em vội pha li nước mang xuống mời mẹ. Mẹ nhìn em âu yếm mỉm cười. “Cám ơn con. Bây giờ con giúp mẹ dọn cơm nhé! Trưa rồi đấy”.

Em lăng xăng bên mẹ, vừa làm vừa hỏi. Mẹ chỉ cho em cách dọn một bữa cơm như thế nào cho đẹp mắt. Chẳng mấy chốc, những món ăn được bày lên trên một chiếc mâm bằng kim loại trông thật khéo. Kia là đĩa rau luộc còn xanh màu diệp lục và đây là chén nước chấm đĩa cá chiên, thịt hấp và rau cà, cải chua, trông thật hấp dẫn.

Nhìn bữa cơm ngon lành, tinh tươm, em thầm cám ơn mẹ đã đem lại hạnh phúc cho gia đình. Bàn tay mẹ đã cho em bữa cơm ngon, li nước mát… Em yêu mẹ biết chừng nào! Em tự nhủ mình không những sẽ cố gắng học giỏi mà còn phải biết phụ giúp mẹ, đỡ đần cho mẹ lúc tuổi già, sức yếu để mẹ bớt nhọc nhằn, sống lâu, hạnh phúc.

Tả người mẹ kính yêu của em – Bài 2

Như bao trẻ thơ khác, tôi cũng có một gia đình. Một gia đình luôn luôn tràn trề hạnh phúc. Trong ngôi nhà ấy luôn vọng ra những tiếng cười hồn nhiên, trong sáng, những lời hát ru ngọt ngào tình cảm. Và cũng ở ngôi nhà ấy, tôi và em tôi được sống cùng bố mẹ. Mẹ tôi là người mẹ tuyệt vời nhất.

Năm nay, mẹ đã ngoài ba mươi, nhưng trong cái tuổi ấy, mẹ vẫn còn đẹp và duyên dáng. Không cao như các cô người mẫu, dáng mẹ vừa và cân đối. Thường ngày, mẹ hay bận chiếc quần âu và chiếc áo sơ mi ngắn tay kẻ ô để đi chợ hay đưa bé Thảo đi học… Còn những giờ lên lớp mẹ mặc những chiếc áo dài thật mềm mại và duyên dáng. Những chiếc áo màu mây, màu ngọc bích, màu cá vàng, màu tím cà, tím Huế… làm cho mẹ trẻ ra đến mười tuổi. Mái tóc đen buông xõa đến ngang lưng rất hợp với khuôn mặt trái xoan của mẹ. Đôi mắt bồ câu long lanh luôn chan chứa một tình yêu thương vô hạn. Đặc biệt nụ cười của mẹ tươi như đóa hồng nở buổi sớm mai, để lộ hàm răng trắng đều. Các cô trong trường mẹ, thường trêu mẹ “có một nụ cười chết người và làn da trắng mịn đến mê hồn”. Mỗi lần ngồi bên mẹ, tôi thường mân mê bàn tay của mẹ. Năm ngón tay thon dài như búp măng, mềm mại và mỏng mảnh không khác gì ngón tay của các cò gái mười tám đôi mươi. Bàn tay trắng trẻo, xinh xinh ấy đã chàm sóc, dìu dắt chị em tôi trong một tình thương bao la khống bờ bến. Có lần bố tôi hỏi nửa đùa nửa thật. “Sao em không làm nghề khác mà chọn nghề giáo?”. Mẹ mỉm cười rồi nhìn thẳng vào bố nói vẻn vẹn một câu: “Bởi vì em yêu nghề giáo, yêu anh và yêu hai đứa con của em”. Quả thật vậy, mẹ rất yêu nghề, tận tâm với nghề và rất thương yêu chồng con.

Trong quan hệ với mọi người, mẹ cư xử rất đúng mực. Đối với đồng nghiệp, mẹ sống chan hòa, trung thực và khiêm tốn. Mẹ luôn học hỏi những kinh nghiệm hay của các thầy, các cô đi trước và luôn tỏ ra độ lượng bao dung với các thầy cô trẻ. Chính vì vậy mà các thầy cô trong trường đều rất quý mến mẹ. Đối với con cái, mẹ rất yêu thương và ân cần chăm sóc. Những đêm tôi hay bé Thảo lên cơn sốt, mẹ cứ ngồi thao thức, hết sờ tay lên trán, lại phe phẩy chiếc quạt nan, thay khăn đắp trán. Đến lúc tỉnh dậy vẫn thấy mẹ đang ngồi bên cạnh… Còn đối với bố, mẹ quan tâm nhiều lắm. Có những lần bố tôi về trễ, chả thiết ăn uống vào giường đi ngủ. Mẹ tôi bưng cơm vào, đỡ bố dậy, năn nỉ bố ăn. Ông bà tôi nội đã già, trong cái tuổi như đèn treo trước gió, vẫn luôn tự hào vì có một người con hiếu thảo như mẹ. Quả thật vậy, mẹ rất quan tâm, cố gắng đền đáp phần nào công sức nuôi dạy của ông bà nội. Từ nhỏ, bố tôi hay đi công tác xa nhà, vì vậy chị em tôi một bàn tay mẹ nuôi nấng, chăm sóc.

Từng ngày, từng giờ, chúng tôi sống trong sự ân cần, chăm sóc của mẹ. Mẹ đối với chị em tôi là tất cả.

Content Protection by DMCA.com

Add a Comment

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *