Suy nghĩ của anh chị về căn bệnh vô cảm trong xã hội ngày nay

Suy nghĩ của anh chị về căn bệnh vô cảm trong xã hội ngày nay – Bài 1

Ngày nay, nhiều người dân Việt Nam nói riêng và cả nhân dân thế giới nói chung, trong đó nhất là lớp thanh niên thường mắc một căn bệnh, căn bệnh đó mọi người vẫn thường gọi là bệnh vô cảm.

Căn bệnh này thể hiện ở chỗ, người ta không hề động lòng trước những nỗi đau của người khác, cũng không hề phẫn nộ hay lên án những tệ nạn, những thói xấu, những cái ác đang diễn ra hàng ngày. Đây là một căn bệnh cũng là lối sống tiêu cực cần đáng phải bị lên án.

Vậy bệnh “vô cảm”là gì? Đó là một trạng thái tinh thần mà trong đó con người không một tí cảm xúc, nhân tính cũng không, chỉ biết ngoảnh mặt làm ngơ không thèm quan tâm đến ai, chỉ nghĩ đến bản thân mình,…Một căn bệnh không hề có trong danh mục của ngành y học.

Có phải trái tim con người lúc nào cũng chỉ biết yêu thương không hạn? Tôi thường tự hỏi? : Liệu trong số học trò chúng tôi, có mấy ai để ý thấy một bà lão bán chuối nấu trước cổng trường giữa những ngày mùa đông lạnh lẽo, đôi bàn tay bà có vẻ run rẩy vì lạnh giá và cũng vì tuổi già phải vất vả mưu sinh. Câu trả lời có lẽ là rất ít. Trong hàng ngàn con người kia – họ không một chút bận tâm, họ vẫn thờ ơ đưa cái nhìn lạnh lùng vô cảm trước lời mời của bà cụ. Đáng buồn thay, giữa một con đường, trước một cổng trường với biết bao nhiêu là học sinh như thế, bà lão vẫn lẽ loi, cô độc, cái Tết này liệu có đến với bà? Phải chăng đó là bệnh vô cảm của con người? Trái tim không chút rung động trước số phận nhọc nhằn kia.

Khi sự sống vận động, xã hội này, con người này, bon chen xô đẩy nhau khi mà ta phải vất vả lo toan với bữa cơm, manh áo thì còn đâu những phút giây của lòng nhân ái, vị tha. Và cũng có lẽ do con người hiện nay thật giả khó phân, khiến người ta luôn nghi ngờ lẫn nhau, chính xã vô cảm đã sinh ra những con người vô cảm, chính bản thân ta vô cảm ta lại vô tình tạo ra một xã hội vô cảm. Rất nhiều người nhất là thanh niên nam nữ, khi thấy những người khuyết tật thì xua đuổi, đi đường gặp chuyện bất bình hay gặp một vụ tai nạn vẫn bỏ đi mà không thèm cứu giúp, thậm chí có người còn vô nhân đạo hơn nhân cơ hội đó để lượm đồ của người bị nạn. Hiếm ít người khi đi trên xe buýt hay nơi công cộng nhường chỗ cho người già yếu, người tàn tật, phụ nữ mang thai, họ chỉ biết lo cho mình. Có người còn độc ác hơn khi cười trên sự đau khổ của người khác.

Chính khoảng cách lâu ngày sinh ra căn bệnh vô cảm, vô cảm với chính trách nhiệm của mình, vô cảm với những gì đang diễn ra xung quanh đời sống cộng đồng. bệnh vô cảm này xảy ra là do những con người không biết tu dưỡng, rèn luyện đạo đức, không có lòng nhân đạo, ý thức tập thể, ý thức cộng đòng quá kém. Không những thế nó cón lqàm mất đi bản sắc dân tộc quý báu từ ngàn đời “Thương người như thể thương thân” . Ai ai cũng đổ lỗi:cuộc đời này thật bất công. Nhưng có ai đã từng nghĩ mình đã làm gì cho cuộc đời mà đòi được đền đáp. Vì vậy mỗi người chúng ta cần phải khắc phục những nhược điểm của bản thân để chữa đi căn bệnh vô cảm này.

Vô cảm là thứ đóng cánh cổng trái tim ta, chôn vùi vào băng giá, đóng kín tình yêu thương,…Hãy nhìn nhận sự việc quanh ta bằng lòng yêu thương, hãy thắp sáng những ước mơ cho cuộc đời vững trải, để tình yêu luôn tràn ngập, rộng khắp thế gian và để cuộc sống luôn có ý nghĩa, con người luôn hạnh phúc không hai từ “vô cảm” không còn hiện hữu trên cõi đời. 

Suy nghĩ của anh chị về căn bệnh vô cảm trong xã hội ngày nay – Bài 2

Trải qua các cuộc chiến tranh chống xâm lược, những cuộc đọ sức với thiên tai khắc nghiệt, nhân dân ta đã có truyền thống đoàn kết, thương yêu, đùm bọc lẫn nhau. Tình làng, nghĩa xóm, thương người như thể thương thân đã trở thành đạo lí của dân tộc. Hiện nay, cuộc sống vật chất ngày càng được cải thiện hơn, người ta dễ có xu hướng vun lo cho bản thân và gia đình mình, ít quan tâm đến những vấn đề của xã hội. Từ đó dẫn đến một căn bệnh mới trong xã hội hiện nay – bệnh vô cảm.

Trước kia, ông cha ta đã phê phán thói xấu chỉ biết thu vén cho riêng mình “Đèn nhà ai nấy rạng”, “Cháy nhà hàng xóm bình chân như vại”. Cuộc sống quanh ta hiện nay không thiếu những người như thế. Họ sống thờ ơ với mọi việc đang diễn ra, nhà nào đóng cửa biết nhà ấy. Nhà hàng xóm có hoạn nạn, con cái bị rơi vào cạm bẫy của các tệ nạn xã hội họ cũng bàng quan như không biết. Đi đường gặp người bị tai nạn, họ cũng bỏ qua như không nhìn thấy. Thấy lũ trẻ cãi nhau, đánh nhau học cũng làm ngơ. Trước những cảnh đau khổ của những người tàn tật, bất hạnh, họ cũng không mảy may xúc động,…Bệnh vô cảm đã làm cho con người như vô tri, vô giác, không thể hòa nhập với cộng đồng. Trong công việc, bệnh vô cảm làm cho con người giống như một cái máy “sáng cắp ô đi, tối cắp ô về” một cách đơn điệu và tẻ nhạt. Con người mắc bệnh vô cảm trong công việc, chắc chắn hiệu quả công việc sẽ không cao.

Là cán bộ, công chức Nhà nước, mắc bệnh vô cảm sẽ dẫn đến xa rời nhân dân, tắc trách trong công việc. Một bác sĩ vô cảm không thể có tình thương người bệnh, nhất là những người bệnh nghèo. Không thiếu những trường hợp vì vô cảm mà người bệnh không được chăm sóc chu đáo, dẫn đến những cái chết đáng tiếc. Một thầy giáo vô cảm chỉ giảnh bài cho xong chuyện, còn nói gì đến tình nghĩa thầy trò, tận tâm dạy bảo, nhất là những học trò kém, gia đình khó khăn. Cán bộ vô cảm sẽ không nhìn thấy hoàn cảnh của mỗi người dân, không thấy những nỗi bức xúc trong khu dân cư để tìm cách tháo gỡ, quan liêu, xa rời dân và dễ rơi và tệ “hành” dân.

Tình thương là cái quý giá của con người; bệnh vô cảm đã làm mất phẩm chất ấy, không khác gì biến dòng máu hồng trở thành máu trắng. Trái tim mỗi con người cần được thắp sáng ước mơ, khát vọng, ý chí và sự sáng tạo gắn bó với cộng đồng. Điều đó sẽ chống được bệnh vô cảm và làm cho cuộc đời của con người có ý nghĩa hơn.

Content Protection by DMCA.com

Add a Comment

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *