Nghị luận xã hội: Học để biết, học để làm, học để chung sống, học để khẳng định mình

Nghị luận xã hội: Học để biết, học để làm, học để chung sống, học để khẳng định mình – Bài 1

Người không học như ngọc không mài”, bởi vậy, học tập là nhiệm vụ súôt đời của mỗi con người. Tuy nhiên, đối với mỗi người lại có những mục đích học tập khác nhau, vậy “học để làm” là như thế nào?

“Học để làm” là học tập để có khả năng lao động, tạo ra của cải vật chất nuôi sống bản thân và đóng góp cho gia đình, xã hội. Người sinh viên sư phạm học để trở thành người dạy học, đưa những gì mình đã được tiếp thu, truyền đạt cho người khác. Ngừơi sinh viên y khọc học để trở thành thầy thúôc, cứu biết bao nhiêu bệnh nhân…. Đó là những công vịêc đòi hỏi người học vận dụng những gì đã học để tạo ra sản phẩm cho xã hội.

Không những thế, học còn để làm người. Đó mới là điều khó khăn và quan trọng nhất trong những ngày “đi học”. Theo lối thông thường người ôm sách tới trừơng, có thầy dạy, có thi đỗ thì gọi là học. Nhưng thật ra không phải chỉ như thế, “học” còn là tự học từ trong sách vở, từ trong trừơng đời để có thể tiếp thu, lĩnh hội được những kiến thức, văn hoá và kỹ năng sống

Có người cãi lại rằng :”Không học thì không làm người được sao?”

Vịêc học ở đây bao gồm cả học tập kiến thức và học những cách ứng xử, cách tạo ra một con người. Để làm người, việc học kíên thức có thể để lúc này lúc khác nhưng nếu chúng ta không học về kỹ năng sống thì khi còn nhỏ, khi còn ngồi trên ghế nhà trừơng thì sau này ta sẽ trựơt con đường dài trứơc thói hư tật xấu của xã hội đầy cạm bẫy. Đến lúc hối hận thì đã muộn và có khi chúng ta còn phải trả cái giá đắt khi không “học làm người”.

Có học thì mới có thế áp dụng vào thực tế để làm vịêc và làm người, dù không hoàn hảo nhưng hoàn thiện về nhân cách. Trước hết, trong vịêc học tập chúng ta cần xây dựng cho mình một mục đích học tập đúng đắn, trong sang tiến bộ, học phải đi đôi với hành để vận dụng tốt nhất những điều đã học vào trong cụôc sống.

Nếu bạn muốn làm một luật sư, bạn phải học vể luật của ban D,A và C, không những phải học kiến thức mà điều quan trọng là cách ứng xử và làm người của chúng ta. Thử hỏi lụât sư chỉ giỏi về nghề nghiệp mà đạo đức không tốt, xem trọng tiền hơn tất cả thì đâu sẽ là công lý? Và ở bất cứ ngành nghể nào cũng vậy, “làm người” được đặt lên hang đầu, sau đó mới là học tập chuyên ngành. Và tiến sĩ – giáo sư Ngô Bảo Châu là một ví dụ, một niềm tự hào cho Việt Nam, ông có cả đủ tài và đức để mọi người noi theo.

Nhưng nói và làm là hai chuyện khác nhau hoàn toàn trong một đất nứơc đang phát triển như Việt Nam, vì ở Việt Nam chưa có cách học và làm vịêc để có hiệu quả cao nhất, Có thể những học sinh học rất tốt khi còn ngồi trên ghế nhà trường nhưng bứơc ra đời, để đi làm, bươn chải thì họ vẫn còn ấp úng, bỡ ngỡ. Như các sinh viên ngành kỹ thuật, bách khoa, vốn ít được thực hành máy móc hiện đại vì do kinh tế đất nứơc nên khi đi làm ở những công ty nứơc ngoài, có điều kiện vể máy móc hơn thì những sinh viên ấy không biết phải làm như thế nào. Không phải vì do học không tốt mà do chưa được áp dụng thực hành trên thực tế nhiều.

Một điều nhức nhối là người Việt không phải để lấy kiến thức mà chỉ chú ý, quan trọng hoá về điểm hay thành tích, đi học nhưng chỉ để có chức này chức nọ. Vậy có phải là học, vịêc học không thể chỉ để như thế. Cái mà người phương Tây coi trọng là kiến thức trong đầu và kiến thức thật sự trong khi chúng ta chỉ có “thành tích” và “thành tích”. Thế có gì là tự hào một đất nứơc con rồng cháu tiên, 4000 văn hiến? Nếu muốn được phát triển chúng ta phải học cách tiếp thu kiến thức hiệu quả nhất và phải đặt vịêc học, vịêc làm người lên đầu.

Với học sinh như tôi và các bạn thì ngay từ bây giờ, “học để làm” là lúc cần thíêt nhất, chúng ta phải xác định rõ cho vịêc học, xác định cách học. Một mục đích học tập đúng đắn sẽ đựơc người thân, thầy cô và xã hội ủng hộ, tạo điều kiện thuận lợi để thực hiện. Chẳng những vậy, mục đích học tập tiến bộ giống như ánh sáng lý tưởng soi đường để chúng ta có động lực tự thúc đẩy mình học tập. Và điều quan trọng là chúng ta cần có những cố gắng và nỗ lực thật sự.

Học để làm nên những công vịêc giúp ích cho bản thân, xã hội, học để làm người, tưởng chừng như khó nhưng chẳng khó chút nào nếu ta biết cách học, cách sắp xếp đúng mục đích, thời gian. Việt Nam có phát triển hay không, tương lai chúng ta sẽ như thế nào, thì người quyết định nên những điều đó là chính chúng ta – những công dân trẻ của Tổ quốc.

Nghị luận xã hội: Học để biết, học để làm, học để chung sống, học để khẳng định mình – Bài 2

Bốn mục đích của việc học do UNESCO đề xướng vừa đúng đắn, khoa học, lại mới mẻ và mang dấu ấn thời đại sâu sắc. Cách sắp xếp trình tự các mục đích cũng rất lô-gích, hợp lí: biết -> làm -> chung sống -> tự khẳng định mình.

Học tập là một nhu cầu, một hoạt động không thể thiếu được của con người từ xưa đến nay. Trải qua hàng nghìn năm lịch sứ, quan niệm về việc học của con người cũng có nhiều thay đổi để tiếp cận chân lí, tiến dần đến bản chất của việc học. Trong thời đại ngày nay, UNESCO đã đề xướng mục đích của học tập như sau: “Học để biết, học để làm, học để chung sống, học để tự khẳng định mình”.

Mục đích của học tập đã được UNESCO tống kết trong bốn nội dung rõ ràng, đầy đủ, đúng đắm và khoa học: “Học để biết, học để làm, học để chung sống, học để tự khẳng định mình. Biết, làm, chung sống, tự khẳng định mình nói lên như bốn mục đích mà việc học ngày nay phải hướng tới, là bốn trụ cột vững chắc cho việc học trong thời đại hiện nay. Biết bao giờ cũng là mục đích đầu tiên của việc học, trước đây đã thế, bây giờ càng phải thế, vì tri thức của nhân loại càng ngày càng phong phú mà hiểu biết của con người thì có hạn. Đây là khâu thu nhận kiến thức của con người, là trụ cột đầu tiên làm cơ sở cho ba trụ cột tiếp theo của việc học. Mạnh Tử nói: “Không lên núi cao sao biết cái lo nghiêng ngã, không xuống vực sâu sao biết cái lo đắm đuối, không ra bể lớn sao biết cái gì lo sóng gió”. Học để biết chính là như vậy. Nhưng không phải biết chỉ để biết, để thành một kiểu “nhà thông thái” đọc thiên kinh vạn quyển theo quan niệm học cũ trước đây, mà trong thời đại ngày nay, tiêu chí quan trọng là học để làm, để thực hành, vận dụng kiến thức vào cuộc sống. Biết và làm là hai mặt không thể thiếu trong việc học của con người ngày nay, nó gắn bó hữu cơ và tương hỗ với nhau: biết để làm, và làm để nâng cái biết lên một tầm cao hơn, vững chắc hơn, như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói: “Học để hành, hành để học”. Nhấn mạnh đến yêu cầu làm bằng việc tách nó ra, để nó đứng ở vị trí thứ hai ngay sau yêu cầu biết là đúng, là phù hợp với việc học của con người ngày nay: con người hành động, con người sáng tạo. Yêu cầu thứ ba là học để chung sống – một mục đích rất mới mẻ mang dấu ấn thời đại sâu sắc. Con người ngày nay không còn sống riêng biệt theo kiểu “tự cung tự cấp”, “ta về ta tắm ao ta” mà đã hòa nhập trong xu thế toàn cầu hóa để hiểu biết nhau đến với nhau, học tập và giúp đỡ lẫn nhau… Chung sống trở thành một nhu cầu tự nhiên, một yêu cầu phải có, một kĩ năng, phẩm chất của con người trong thời hiện nay, nó phải được đưa vào như một mục đích hẳn hoi của việc học tập, có vai trò và vị trí như các mục đích khác. Khái niệm chung sống ở đây cần được hiểu theo nghĩa “tinh thần” của nó là cách sống, xu thế sống của thời đại. Trong mục đích học để chung sống thì kĩ năng chung sống của con người trong thế kl XXI là rất quan trọng. Cuối cùng là học để tự khẳng định mình. Đây là yêu cầu của việc hoàn thiện nhân cách trong học tập, cũng là kết quả và thước đo trong việc học của mỗi người.

Tự khẳng định mình là cái đích phải đạt được của con người ngày nay trong học tập: đó là lúc con người đã từng bước hoàn thiện nhân cách của mình, có đủ năng lực và phẩm chất để chung sống với mọi người và góp phần xây dựng cho dân tộc cũng như cộng đồng nhân loại. Nếu học tập mà không tự khẳng định được mình thì coi như việc học không đạt kết quả.

Bốn mục đích của việc học do UNESCO đề xướng vừa đúng đắn, khoa học, lại mới mẻ và mang dấu ấn thời đại sâu sắc. Cách sắp xếp trình tự các mục đích cũng rất lô-gích, hợp lí: biết -> làm -> chung sống -> tự khẳng định mình. Lôgic là ở chỗ: có biết thì mới làm được, biết và làm là điều kiện để chung sống, và trên cơ sở biết, làm, chung sống thì mới khẳng định được mình. Tuy đề xướng thành bốn mục đích cụ thể của việc học, nhưng bốn mục đích đó lại có thể quy về hai mặt, hai yêu cầu cơ bản của việc học: “Học để biết” là yêu cầu tiếp thu kiến thức; “học để làm, học để chung sống, học để tự khẳng định mình” là yêu cầu thực hành, vận dụng kiến thức, từng bước hoàn thiện nhân cách của người học. Đó là những tư tưởng đúng đắn, mới mẻ và tiến bộ về việc học của con người trong thời đại ngày nay.

Content Protection by DMCA.com

Add a Comment

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *