Nếu em chứng kiến chuyện Lão Hạc bán chó em sẽ kể lại như thế nào?

Nếu em chứng kiến chuyện Lão Hạc bán chó em sẽ kể lại như thế nào? – Bài 1

Trong cuộc đời của tôi, tôi đã chứng kiến được biết bao câu chuyện vui buồn, đã trải qua rất nhiều đau đớn, khổ cực, nhưng cuộc trò chuyện giữa ông giáo và Lão Hạc đã làm tôi đau đớn và day dứt mãi. Và tôi chắc, sau khi nghe tôi kể lại, các bạn chắc chắn sẽ có cảm giác giống tôi vậy.

Hôm ấy, trời lạnh lẽo âm u, dù là đang khoảng trưa, chứng đau lưng khổ sở của tôi lại tái phát. Tôi quyết định sang nhà ông giáo để hỏi xem cách chữa trị.

Ông giáo là một người có dáng gầy gò và cao. Ông là người có đức, có tài, học rộng hiểu nhiều nên cả làng này ai ai cũng kính phục.Đến nơi, tôi bỗng thấy Lão Hạc (LH) đang nói với ông giáo. Lão là một người hàng xóm của tôi. Lão có dáng gầy gò, đã thế tuổi lại già nên ốm yếu. Nhà lão nghèo, vợ lão đã chết, chỉ để lại cho lão một thằng con trai và ba sào vườn nhỏ. Bởi vì con lão không hỏi cưới được, phẩn uất, nó đã đi làm cao su rồi, bây giờ chỉ còn lại lão với con chó vàng – kỷ vật của anh con trai. Lão là một người hàng xóm tốt bụng, một người cha yêu con. Hôm vừa rồi có một trận lụt xảy ra, hoa màu đã bị tàn phá, mà lão lại bệnh nặng không làm gì được. Tuy nhiên lão vẫn không chịu bán một sào nào cả.

Tôi đang định bước về thì nghe tiếng LH thốt lên :

– Khốn nạn … Ông giáo ơi! Nó có biết gì đâu. Mặt lão méo lại, những nếp nhăn xô vào nhau ép cho nước mắt chảy ra, lão huhu khóc như con nít. Vốn tò mò, tôi quyết định núp sau bụi cây để quan sát.

Ông giáo nói :

– Cụ bán rồi hả?

– Bán rồi! tôi giật mình, LH bán chó rồi ư? Không thể như thế được. Lão coi cậu Vàng như con đẻ của mình cơ mà. Những lúc rãnh rồi, lão thường đem nó ra ao tắm, bắt rận cho nó. Khi ăn ơm, lão cho nó ăn trong một cái bát như nhà giàu, lão ăn cái gì thì cho nó ăn cái đó. Vậy mà giờ lão phải bán nó sao, lão bán rồi thì lão sẽ trò chuyện với ai, chắc lão sẽ cô đơn lắm!

Ông giáo nói tiếp:

– Thế nó cho bán ư? Rồi LH kể rằng nhân lúc cậu Vàng đang ăn, hai thằng Lục với Xiên đang núp, nhảy ra bắt nó. Lão nói tiếp:

– Cái giống nó cũng khôn ông giáo ạ! Nó cứ nhìn tôi như muốn trách : “A, tôi ăn ở với lão như thế, mà lão đối với tôi như thế này à?”. Nghe lão nói xong, tôi lặng người, tôi thấy thương cho lão quá, vì sao số phận nghiệt ngã luôn đến với những người tốt bụng như thế? Tôi thấy ông giáo vỗ lưng lão, an ủi. Sau đó LH nói:

– Hôm nay tôi đến đây, cớ là để nhớ ông giáo hai việc.

– Lão cứ nói đi

– Ông giáo cứ từ từ, tôi nói dài dòng lắm. LH tiếp tục :

– Đầu tiên, tôi đã già yếu lắm rồi, nếu tôi chết đi, nhiều người sẽ nhòm ngó đến mảnh vườn, nên tôi muốn nhờ ông giáo đứng tên, ông giáo là người có hiểu biết, nên sẽ không ai tơ tưởng đến nữa. Điều hai, tôi muốn nhớ ông giáo, sau khi tôi chết đi tôi không muốn làm phiền đến hàng xóm nên xin ông giáo hãy lấy chút tiền của tôi mà giúp tôi làm đám tang. Sau đó lão rút ra vài đồng bạc rồi đưa cho ông giáo. Ông giáo nói:

– Lão còn khỏe lắm, chưa chết âu mà lo.

Rồi cả hai cứ đùn đẩy. Quá đau lòng, nước mắt tôi đã chảy từ bao giờ, tôi không còn đủ sức để nghe tiếp được nữa.

Tôi khệnh khạng bước đi trên con đường làng về nhà. Trời âm u, lạnh buốt, từng cơn gió lướt qua trên kẽ lá, làm vang lên những tiếng xào xạc. Lòng tôi trĩu nặng, hình ảnh của LH đang huhu khóc, vẽ mặt đau khổ của lão cứ ùa về trong tôi. Tại sao ?.. Tại sao xã hội lại bất công đến thế nhỉ? Tại sao những người nông dân lương thiện chúng tôi lại phải chịu cực khổ thế? Biết bao câu hỏi cứ ùa về trong tôi, chẳng mấy chốc, tôi đã về đến nhà. Tôi quyết định, khi nào thằng con lão về, tôi sẽ giúp đỡ nó để nó bớt khổ.

Nếu em chứng kiến chuyện Lão Hạc bán chó em sẽ kể lại như thế nào? – Bài 2

Cả cuộc đời Lão Hạc là một chuỗi những bất hạnh liên tiếp, dai dẳng và triền miên: vợ chết, lão sống cảnh gà trống nuôi con, khi con trai lão trưởng thành, phẫn uất vì không đủ tiền cưới vợ cũng đã bỏ đi làm đồn điền cao su lão sống thui thủi trong cảnh già cùng với con chó vàng, mòn mỏi chờ tin con tuyệt vọng.

Cả cuộc đời lão phải gánh chịu những đau thương mất mát cả về vật chất lẫn tinh thần. Rồi mất mùa, đói kém. Rồi bệnh tật không có việc làm. Cái nghèo, cái đói cùng sự phẫn uất bế tắc đã đẩy lão đến bước đường cùng. Lão bán con chó vàng, kỉ vật của người con trai để lại. Phải trải qua bao day dứt, đau đớn lão mới thực hiện được quyết định này. Để rồi sau khi bán con chó vàng, lão rơi vào một cuộc khủng hoảng tâm lí – ân hận vì trót lừa một con chó. Nỗi ân hận ấy dễ lí giải bởi vì mất con chó vàng cũng có nghĩa là mật đi chỗ dựa tinh thần cuối cùng trong cảnh già.

Lão Hạc quý con Vàng lắm. Chẳng gì nó cũng là một kỉ vật. Vợ lão mất đi, tất cả những gì yêu thương lão dồn cả vào cậu con trai. Nhưng nhà lão nghèo quá, không đủ tiền cưới vợ cho con, con lão bỏ đi. Cậu Vàng lúc này có khác gì cậu con trai quý tử của Lão. Lão chăm lo cho nó chu đáo lắm. Lão ăn gì cũng cho nó ăn theo. Cậu Vàng lớn nhanh và cũng rất trung thành với chủ. Nhưng rồi những trận ốm nặng khiến lão tiêu hết cả chỗ tiền bòn. Lão đành bán chó. Chuyện tưởng chỉ đơn giản như vậy như người ta bán đi con vật nào đó trong nhà. Nhưng với Lão Hạc, chuyện bán con vàng là to tát lắm.

Tôi hiểu. Tôi biết vì sau khi bán con chó vàng ông đã sang báo tin cho tôi. Lão cố làm ra vẻ nhưng trông lão cười như mếu và đôi mắt lão cứ ầng ậng nước. Lão đau xót thật. Nỗi đau của Lão khiến tôi còn cảm thấy không xót xa bằng năm quyển sách mà tôi cho đó là vật tùy thân hồi trước. Tôi chẳng biết nói gì cả, hỏi cho có chuyện:

-Thế nó cho bắt à?

Không ngờ nó lại đụng đến nỗi đau đang chỉ chực dâng lên và cứ thế là mặt lão tự dưng co dúm lại. Những nếp nhăn xô vào nhau, ép cho nước mắt chảy ra… lão mếu như con nít. Lão hu hu khóc. Bộ dạng lão trông thật là tội ngiệp. Những giọt nước mắt khó khăn tưởng không thể có ở cái tuổi gần đất xa trời đã rơi vì thấy mình có lỗi với chú chó vàng. Lão khóc như đứa con nít giận dỗi vì bị ai đe nẹt và quát mắng.

Tôi cảm thấy bồi hồi khi ngồi nghe lão kể. Lão kể chuyện bán chó mà thực chất là để tự xỉ vả mình. Lão nói:

– Khốn nạn… ông giáo ơi..! Nó có biết gì đâu.

Một câu chửi thề, một lời tự trách, con chó được Lão Hạc coi như một đứa con mà mình chẳng khác gì một ông già chuyên lừa lọc. Lão tưởng tượng trong ánh mắt của con Vàng lúc nó bị trói chặt cả bốn chân là một lời trách móc nặng nề:

– A! Lão già tệ lắm! Tôi ăn ở với lão như thế mà lão đối xử vứoi tôi như thế này à?

Lời tự vấn chứng tỏ lão đã dằn vặt mình lắm.

Thế rồi Lão cũng nguôi dần nhờ sự động viên, khích lệ thêm chút an ủi của tôi. Thôi thì đằng nào nó cũng chết rồi. Lão chua chát bảo Kiếp con chó là kiếp khổ, thì ta hóa kiếp cho nó làm kiếp người, may ra có sung sướng hơn một chút… kiếp ngươi như kiếp tôi chẳng hạn.

Câu nói của Lão chua xót biết bao. Chắc gì cái kiếp của lão đã sung sướng hơn kiếp chó. Còn lão vẫn phải sống kiếp người mà nào có ra gì. Và rồi đây, cái chết của lão đâu có nhẹ hơn cái chết của cậu Vàng.

Tình yêu của Lão Hạc đối với cậu Vàng không đơn giản là thứ tình yêu dành cho con vật. Cậu Vàng là kỉ niệm, là nơi duy nhất lão ngày ngày tâm sự chuyện mình. Nói chuyện với cậu, Lão có cảm giác như đang được gần cậu con trai yêu quý. Chính điều kiện này khiến tôi – một nhà tri thức nghèo, và các bạn dễ dàng hiểu được tại sao lão Hạc lại dằn vặt và đau đớn khi bán chó. Đoạn truyện tuy ngắn nhưng đã gợi ra những phẩm chất vô cùng tốt đẹp của lão nông dân, một con người luôn sống vị tha và thương yêu hết mực.

Content Protection by DMCA.com

Add a Comment

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *