Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học

Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học – Bài làm 1

"Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học." (Trích "Tôi đi học" của Thanh Tịnh)

…Cứ mỗi khi thấy gió thu hanh hao thổi trên những tán cây xào xạc và nắng vàng óng mượt trải như tơ qua những kẽ lá, chiếu xuống khoảng sân nhỏ trước nhà – tôi lại tự nhủ “Mùa đi học rồi đấy!”… Những câu văn thân thương của Thanh Tịnh đã hai mươi mấy năm rồi vẫn cứ réo rắt như những nốt nhạc vừa vui tươi, vừa da diết lay động lòng tôi, hệt như ngày đầu tôi đi học vậy.

“Ngày đầu tiên đi học,

Mẹ dắt tay đến trường

Em vừa đi vừa khóc

Mẹ dỗ dành yêu thương..”

Ngày đầu tiên ấy, mẹ cũng nắm tay tôi, hai mẹ con  đi trên con đường đất nâu lầm dẫn từ trong làng đến ngôi trường tiểu học mà bấy lâu nay tôi chỉ dám “ghé mắt” mỗi lúc đi qua. Cánh đồng lúa hai bên đường rì rào đưa hương và rập rờn dưới nắng sớm. Cứ như mọi hôm, tôi sẽ sà xuống, sẽ khua lúa ầm ầm để những con cào cào, muồm muỗm xanh ươm và béo nung núc hốt hoảng bay vù vù lên để rồi cười thích thú.

Nhưng hôm nay thì không thế nữa, bởi vì tôi đi học mà! Tôi chỉn chu trong một chiếc áo trắng ngắn tay có thêu hoa và một chiếc quần soóc màu hồng đậm, sơ-vin hẳn hoi. Mẹ bảo trông thế vừa khỏe mạnh, vừa gọn gàng mà lại rất xinh xắn nữa. Trên vai tôi là chiếc cặp sách Liên Xô có hình gấu nâu to đùng khóc thút thít vì bị bác sỹ Ai-bô-lit tiêm. Tay tôi vung vẩy chiếc bình nước bằng nhựa màu đỏ mà mẹ mới mua hôm qua – chả là đi học sẽ phải đánh vần rất nhiều, mà như thế thì sẽ khát nước. Tôi cứ chộn rộn trong một niềm vui và tự hào khôn xiết!

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi học. Tôi đã vào lớp 1 rồi đấy. Tôi không còn là con bé nhóc suốt ngày quấy mẹ nữa, không còn nghịch ngợm bêu nắng những buổi trưa, đào giun câu cá hay hái lá cây sắn làm hoa tai đóng công chúa nữa…

…Thế mà đã hơn 20 năm trôi qua rồi, kể từ cái ngày đầu tiên ấy.

Tôi ghé mắt vào căn phòng nhỏ cuối hành lang, cậu con trai bé bỏng đã ngủ thiếp tự lúc nào. Chiếc đèn ngủ đầu giường mờ mờ soi khuôn mặt trắng trẻo bầu bĩnh thật bình thản và hơi mủm mỉm cười, chắc con đang mơ giấc nào đẹp lắm! Hay con đang mơ về buổi sáng mai, con sẽ gặp nhiều bạn mới, gặp cô giáo mặc áo dài màu hồng nhạt như con vẫn tưởng tượng?

Ngày mai của con sẽ như thế nào? Con sẽ học được những gì? Cô giáo của con liệu có chăm chút con thật ân cần như cô Thu, cô Hiền ngày xưa của tôi không? Tôi chẳng thể đoán được, tôi chỉ biết sáng mai, tôi sẽ đánh thức con dậy, giúp con mặc quần áo thật đẹp, dịu dàng dắt tay con đến trường và ước rằng 20 năm nữa, bé cũng sẽ như tôi bây giờ, sẽ nhớ về cái ngày đầu ấy với những kỷ niệm thật đẹp đẽ và đáng yêu:

"Ngày đầu như thế đó, 

Cô giáo như mẹ hiền 

Em bây giờ cứ ngỡ 

Cô giáo là cô Tiên 

Em bây giờ khôn lớn, 

Vẫn nhớ về ngày xưa 

Ngày đầu tiên đi học 

Mẹ cô cùng vỗ về…"

Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học – Bài làm 2

"Hôm qua em đến trường, Mẹ dắt tay từng bước" đó là hai câu đầu trong bài thơ Đi học của Liệt sĩ – Minh Chính sáng tác năm ông mới 15 tuổi. Lần đầu tiên tôi đi học cũng vậy, mẹ dắt tay tôi đến lớp, giao cho cô giáo chủ nhiệm. Tôi khóc sướt mướt đòi mẹ dẫn về nhất định không chịu vào lớp học. Mẹ dỗ dành tôi mãi tôi mới chịu vào lớp với điều kiện mẹ phải đứng ngoài của sổ đợi tôi.

Năm ấy tôi hơi tròn trịa và lùn nên cô giáo xếp tôi ngồi bàn đầu cạnh một nhóc vừa đen vừa gầy, quần áo cũ kỹ, nhưng được cái nhóc không mít ướt như tôi. Nhóc ngồi rất ngay ngắn và đôi mắt lúc nào cũng nhìn lên bảng nghe cô giáo giảng bài học đầu tiên. Tôi thì chẳng thể chú tâm được, cả lớp toàn những bạn lạ tôi không quen nên càng sợ hãi hơn. Mặc kệ cô giáo giảng bài gì tôi cứ thấp tha thấp thỏm nhìn ra ngoài cửa sổ xem mẹ tôi còn ngoài đó không!

Thời gian học sao mà trôi chậm quá, tôi ngồi đau ê cả mông mới đến giờ ra chơi. Chỉ chờ có thế tôi chạy ù ra gặp mẹ, khăng khăng đòi mẹ dẫn về. Mẹ tôi cố dỗ dành tôi rằng: Con phải mạnh dạn lên, con nhìn xem các bạn khác có như con đâu, con trai mà phải mạnh mẽ chứ không đám con gái chọc đấy! Biết thế nhưng tôi vẫn phụng phịu, nũng nịu bên mẹ suốt 15 phút ra chơi. Tiếng trống trường báo hiệu giờ ra chơi đã hết. Tôi lủi thủi vào lớp học, mẹ vẫn đứng ngoài cửa sổ đợi tôi. Nhóc ngồi cạnh bây giờ mới lên tiếng:

– Bạn tên gì vậy? Nhà bạn ở đâu?

Tôi giật mình ú ớ ..

– Mình tên Nam, nhà mình ở Kỳ Long, còn bạn?

Nhỏ nhanh nhẩu:

– Mình tên Nhung, nhà mình cũng ở Kỳ Long.

Tôi hỏi lại:

– Sao mình chưa gặp bạn lần nào?

Nhỏ trả lời:

– Mình ở vùng 1, còn bạn ở vùng 3 đúng không?

Tôi không biết nhưng cũng ừ đại.

Tôi hỏi lại nhỏ nhiều điều để chứng tỏ mình cũng mạnh dạn lắm chứ và thật bất ngờ khi biết ba nhỏ đưa nhỏ đến trường và về từ sớm. Lúc này trong tôi cảm kích nhỏ quá! Nhỏ không sợ sệt, nhút nhát như tôi. Được trò chuyện với nhỏ bỗng dưng trong lòng tôi thấy nhẹ nhõm hẳn, không còn sụt sùi nữa.  Tôi ngồi ngay ngắn hơn, chăm chú nghe cô giảng bài hơn và chịu đọc đồng thanh theo cả lớp.

Tùng, tùng, tùng … cô giáo nói đã hết giờ học các em theo cô ra sắp hàng đi về. Tôi ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh ra gặp mẹ, nhất định không chịu xếp hàng, cô giáo dường như cũng thông cảm cho tôi nên đồng ý để mẹ đưa tôi về trước. Trên đường về tôi kể cho mẹ nghe nhỏ bạn mới quen ngồi chung bàn học. Mẹ cười nói: Con thấy chưa, bạn ấy con gái mà không sợ gì cả con phải cố gắng, đừng để bạn ấy chọc nghe. Tôi Dạ một tiếng rõ to, rồi cười khúc khích trên lưng mẹ.

Những buổi học tiếp theo mẹ đưa tôi đến trường rồi về làm việc, tan học mẹ đón tôi về. Vài hôm sau tôi nói với mẹ: Con tự đi học được mẹ không cần đưa đón con nữa đâu. Mẹ cười nói: Con mẹ phải thế chứ, nhưng mà khi đi con nhớ đi bên phải, đi đến nơi về đến chốn không được la cà nghe chưa. Tôi Dạ rồi lật đật chạy đi dù chỉ hiểu có một nửa câu nói của mẹ, bở vì tôi đã hẹn với nhóc ấy hôm qua là ngày mai ra đầu đường mi chờ tau đi học với nghe. Tuổi học trò thật vui và nghịch nghợm, có lúc tôi và nhỏ giận nhau đến nỗi tôi chia đôi cái bàn học (cố tình chia bên tôi lớn hơn), nhưng rồi chính tôi lại xoá cái ranh giới đó đi khi hai đứa hết giận. Tôi và nhỏ học chung lớp được 5 năm, sau khi chuyển trường lên cấp 2 tôi không còn gặp nhỏ nữa. Nhưng trong thâm tâm tôi luôn luôn nhớ đến nhỏ, cảm ơn nhỏ đã làm bạn với tôi.

Kỷ niệm ngày đầu đi học của tôi là vậy đó. Thật nhút nhát và rụt rè, giờ lớn hơn chút rồi nhưng vẫn còn cái tính ấy hihi… Tôi rất mong một ngày không xa tôi lại được gặp nhỏ, hai đứa cùng ôn lại kỷ niệm thời thơ ấu xưng hô mi – tau sao mà nghe ngọt ngào đến thế!

Content Protection by DMCA.com

Add a Comment

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *