Em nghĩ gì khi thấy mình đã khôn lớn

Em nghĩ gì khi thấy mình đã khôn lớn – Bài 1

Từ khi sinh ra đến bây giờ, tôi đã đi qua nhiều cột mốc của đường đời. Và giờ đây, tôi đã bước qua cái tuổi mười ba. Đối với ba mẹ tôi thì cái số mười ba đó vẫn còn quá bé, nhưng đối với tôi thì đó là một bước ngoặt lớn, đánh dấu trên con đường đời rông lớn thênh thang của tôi là: tôi đã lớn.

Tôi tự thấy mình đã lớn bởi vì tôi không còn phải khóc nhè mỗi khi tôi té ngã; không còn đòi mẹ làm "tòa án" mỗi khi chị em cãi nhau; không phải bắt ba mua thứ này thứ kia cho giống với bạn bè… Mà bây giờ, tôi tự biết đứng lên mỗi khi tôi té; chăm sóc em khi mẹ vắng nhà và nhường nhịn, chia sẻ cho nó khi có cái hay cái đẹp; tự cố gắng học hành thật tốt để hơn bạn hơn bè…

Không ai, không thẩm quyền nào chứng minh tôi đã lớn mà tôi tự thấy thế qua chính những hành động, việc làm, suy nghĩ của mình. Thay vì mít ướt và nhõng nhẽo với mẹ mỗi khi sợ ma thì bây giờ tôi đã chín chắn hơn và tự ngủ một mình. Thay vì khi bước vào nhà và nói: "Mẹ ơi, sao nhà mình bừa bộn vậy?" thì bây giờ tôi tự biết lau nhà và dọn dẹp nhà cửa để phụ giúp mẹ. Thay vì ghen tị hay chơi xỏ nhỏ bạn cùng lớp khi nó có đồ đẹp hơn mình thì bây giờ tôi lại giúp đỡ bạn bè nhiều hơn và vươn lên trong học tập để người khác phải ngưỡng mộ với ba mẹ tôi rằng: "Chà! Anh chị thật có phúc khi có một đứa con như vậy!". Và tôi còn rất nhiều thay đổi so với thời trẻ con khóc nhè để tự khẳng định rằng: mình đã lớn và mình có thể làm việc giúp gia đình.

Tôi tự hoàn thiện mình trong mắt mọi người, tôi có thể giúp gia đình, bạn bè khi họ cần giúp đỡ, tôi cố gắng học tập thật chăm chỉ để đạt được ước mơ của mình và để ba mẹ hài lòng… đó là một trong những  điều tôi thấy mình đã lớn. Và tôi có thể viết ra một dãy danh sách những việc làm để chứng minh tôi đã lớn. Nhưng đối với ba mẹ tôi đó chỉ là những thay đổi nhỏ so với hồi con nít và còn nhiều thứ nữa thì tôi mới bước đến được ngưỡng cửa của sự trưởng thành. Nhiều ông bố bà mẹ cho rằng con mình còn quá bé bỏng để cho rằng mình đã lớn và luôn cần sự chở che bảo bọc của bố mẹ mọi lúc mọi nơi. "Đường đời nhiều chông gai lắm con à!"- đó là câu mà ba tôi hay nói mỗi khi tôi gặp thất bại. Nhưng đối với tôi, nếu đã vượt qua một phần trong những chông gai ấy thì tôi có thể tự cho mình là siêu anh hùng. Nhưng tôi  sẽ cố gắng để tiếp tục hoàn thiên và tự khẳng định chính mình.

Qua những khó khăn đã vượt qua, tôi đã thay đỏi và nghĩ rằng mình đã lớn. Với chính đôi chân của mình, tôi sẽ tiếp tục bước tiếp để ba mẹ hài lòng về tôi cũng như tôi hài lòng về chính bản thân mình vậy!

Em nghĩ gì khi thấy mình đã khôn lớn – Bài 2

Thời gian là câu trả lời cho hầu hết các câu hỏi hóc búa, là thứ mà không ai mua được cũng chẳng ai bán được, là vật thay đổi tất cả mọi thứ xung quanh ta. Từmột hạt giống bé nhỏ được gieo trồng, theo ngày tháng nó sẽ lớn lên và trở thành một cây đại thụ. Từ một con chim non suốt ngày kêu chíp chíp trở thành một chú chim to lớn, dang rộng đôi cánh bay lượn trên bầu trời. Từ một em bé chỉ biết đứngbiết ngồi trở thành một chàng trai thành đạt, nó còn khiến con người ta lớn lên, già đi, hiểu biết nhiều hơn về cuộc sống. Và tôi cũng không ngoại lệ, tôi cảm thấy mình đã lớn.

Từ khi còn bé, tôi luôn được sống trong bao niềm hạnh phúc, một ngôi nhà đẩy đủ tiện nghi và vững chắc, một cuộc sống thanh bình và đặc biệt là luôn được nằm vòng tay che chở, bảo vệ của ba mẹ. Vì thế, tôi chưa bao giờ phải chịu một nỗi khổ cực nào. Vậy mà giờ đây, tôi lại thấy rằng bản thân mình như đã có thể tự thích nghi với cuộc sống, tự lo cho mình những điều nhỏ nhặt mà không cần ba mẹphải chăm cho từng chút một. Dạo gần đây, giọng nói của tôi cũng có sự thay đổi, nghe khàn khàn và không tài nào phát ra được những âm cao như trước, ba bảo đấylà do khi lớn tiếng bị bể. Nghe vậy tôi bỗng có cảm giác vui vui, và thoáng qua một ý nghĩ: bể tiếng nghĩa là mình đã lớn, và sắp trở thành một người đàn ông như ba, thật thích quá! Chiều cao của tôi cũng bỗng nhiên phát triển nhanh lạ thường. Mới ngày nào tôi còn luôn nhăn mặt: “Sao mẹ cao thế?” mà giờ đây tôi đã cao hơn khi đứng gần mẹ, tôi cảm thấy thật tự hào và mẹ cũng hay khen: “Con trai của mẹ đã đến tuổi trưởng thành rồi này!”. Không những thế, bộ đồng phục hồi năm lớp 7 mẹ mua cho tôi giờ cũng không còn mặc vừa nữa, cái áo sơ trắng mặc dù đã cố may khá to mà năm nay vẫn chật, chiếc quần thì ngắn củn cỡn chỉ còn đến trên mắt cá chân. Trong khi các năm trước thì 1 bộ đồng phục tôi mặc đến những 2 năm còn vừa chán!

Không chỉ lớn lên ở con người mà tôi còn lớn lên cả trong suy nghĩ và tâm hồn. Tôi nhìn nhận cuộc sống một cách chín chắn hơn, tôi hiểu rõ mọi vấn đề, biết cách xử lí từng tình huống , cho dù nó bất chợt xảy ra hay tôi đã biết trước, và học cách đưa ra quyết định đúng đắng cũng như chịu trách nhiệm về nó. Trước đây, mỗi sáng tôi luôn phải để mẹ gọi năm bảy lần mới chịu lê mình ra khỏi giường. Có hôm đi học sớm mà tôi lại dậy muôn, thế là đổ hết lỗi cho mẹ vì gọi muộn, mẹ nói:“Gọi như gọi đò mà con có chịu dậy đâu!”. Thế mà bây giờ, tôi đã có được thói quen ngủ sớm dậy sớm, tự để đồng hồ báo thức, tự vệ sinh cá nhân và đi học, không làm phiền mẹ nữa, giúp mẹ dành thời gian ấy cho việc gọi cô em gái lớp 4 cứng đầu, thích ngủ nướng hơn cả anh nó dậy. Việc học cũng thế, ngày xưa mẹ luôn lo cho tôi từng li từng tí trong việc học, từ môn Toán cho đến môn Văn, rồi Tiếng Việt, Lịch Sử,… Lúc ấy tôi đâu biết rằng mẹ vừa bận rộn vì việc nhà, việc làm, lại còn bận luôn cả việc học của tôi khiến mẹ ngày càng già đi. Giờ thì tôi đã biết tự lo cho mình, tự sắp xếp lịch học, tự thực hiện đúng theo lịch, hơn nữa, tôi còn thay mẹ chỉ bài cho cô em gái nhỏ, giúp mẹ có thêm thời gian để nghỉ ngơi. Khi còn bé, tôi có rất nhiều mơ ước nhỏ, nào là biết trèo tường như Người Nhện, có được chiếc đĩa bay như trong phim viễn tưởng, rồi ước được một lần lơ lửng trong tàu không gian ngoài vũ trụ (mà có biết rằng muốn được như thế con người ta phải mạnh khỏe tới nhường nào), thấy ai làm gì hay hay đều muốn mình cũng làm được như thế, cùng vô vàn điều ước ngây thơ khác. Thế nhưng khi đã lớn, tôi dần nhận thức được và hiểu rõ hơn về những điều thú vị trong đời sống, không cònnhững suy nghĩ vu vơ, viễn vông ấy nữa. Và hiện nay, tôi chỉ mong mình luôn học giỏi và sau này có thể trở thành một nhà kiến trúc sư thành đạt.

Sự trưởng thành của tôi không chỉ gia đình tôi mà tất cả mọi người đều thấy như vậy. Tôi cao hơn, nói chuyện rành rọt và dáng đi, dáng đứng cũng có phần chững chạc hơn. Đi đâu với bố mẹ mà gặp người thân thì ai cũng khen tôi: “Ôi trông thằng bé lớn chưa kìa, mới đây còn chút xíu mà giờ đã như thế này rồi!”. Cảm giác sướng rơn khi gặp ai họ cũng nói vậy. Từ lúc biết suy nghĩ, biết cách quyết định mọi chuyện, những chuyện quan trọng trong nhà như mua một món đồ đắt tiền, đi nghỉ mát ở đâu vào mùa hè, hay sửa chữa điều gì trong căn nhà, ba mẹ đều cho tôi tham gia ý kiến. Càng lớn thì trách nhiệm mỗi người đối với cuộc sống càng cao. Khi còn nhỏ mà gặp lỗi lầm thì chẳng ai lại đi trách 1 đứa bé chưa biết gìcả, nhưng khi đã lớn, có đủ kiến thức để hiểu, thì một lời nói, một hành động nhỏ cũng có tác động rất lớn. Vì thế phải luôn biết cách ứng xử phù hợp, biết sống sao cho đúng, không gây mất niềm tin ở mọi người.

Thật hạnh phúc biết bao khi đã lớn khôn. Tôi luôn nâng niu hạnh phúc như một món quà quý giá mà thượng đế đã ban tặng. Nhưng chỉ vài năm nữa thôi, tôi cũng như bao người khác, phải bước chân vào cuộc đời, cầm chắc chìa khóa để mởmột cánh cửa mới, cánh cửa của tương lai chính bản thân mình, không còn vòng tay của ba mẹ che chở nữa, phải tự xoay xở với sóng gió của cuộc sống. Vì thế, tôi biết ngay từ bây giờ, phải cố gắng nhiều hơn nữa để thực sự khôn lớn và vững bước vào đời.

Content Protection by DMCA.com

Add a Comment

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *